Bài đăng

Tả bức tranh vẽ Vịnh Hạ Long

Hình ảnh
Đó là bức ảnh chụp phong cảnh Vịnh Hạ Long một thắng cảnh thiên nhiên nổi tiếng của Việt Nam, một kì quan của thế giới. Em biết được như vậy là vì phía dưới bức ảnh ấy là hai hàng chữ tiếng Việt và tiếng Anh giới thiệu tên của bức ảnh. Bao trùm lên toàn cảnh là những hòn núi đá to, nhỏ mọc lên giữa biển nước xanh mênh mông với những hình thù khác nhau. Hòn cao nhất giống như một chú gà trống đang ngẩng cao đầu để gáy, gọi là "hòn Trống". Phía bên phải có hai hòn chồng gối lên nhau, trông thật chông chênh nguy hiểm. Xa xa là một cửa hang rộng với những dòng thạch nhũ chảy từ trên cao xuống, tạo cho cửa hang có những hình thù kì dị, lạ mắt. Xung quanh là biển nước xanh mênh mông. Một chiếc tàu du lịch đang rẽ sóng tiến vào một cửa động. Phong cảnh vịnh Hạ Long quả thật là đẹp và hấp dẫn. Lớn lên, nhất định em sẽ thực hiện một chuyến tham quan du lịch đến với Hạ Long.

Tả cây bút chì của em

Hình ảnh
Vào đầu năm học, mẹ mua cho em đầy đủ các đồ dùng học tập, trong đó có một chiếc bút chì đen mà em rất quý. Chiếc bút chì của em dài độ một gang tay người lớn, to hơn chiếc đũa ăn cơm một chút. Bên ngoài, được bọc một lớp sơn màu vàng tươi như hoa mướp. Hàng chữ màu sáng bạc nổi bật trên nền vàng trông lóa cả mắt. Em không biết người ta viết chữ gì lên đó. Mẹ bảo: "Bút chì này là hàng ngoại đó con!". Có lẽ vậy nên em không đọc được hết, chỉ biết được một số chữ cái, trong đó có hai chữ mà mẹ giải thích là kí hiệu về độ mềm cứng của bút chì. Em thích nhất là một đầu có núm tròn tròn màu hồng nhạt dùng để tẩy xóa mỗi khi viết sai. Cái bút chì đã trở thành người bạn thân yêu của em từ bao giờ em không biết nữa. Nó luôn ở cạnh em mỗi khi học bài, làm bài. Cái bút nhỏ xinh xinh như chiếc bút thần kì diệu trong truyện cổ tích mà em đã được đọc, đã cùng em vẽ nên những bức họa chân dung của bố mẹ, anh chị em và các chú bộ đội ngày đêm canh gác biển trời đất nước thân yêu. Bút ch...

Cảm xúc của em về mùa xuân

Cảm xúc của em về mùa xuân – Bài làm 1 Mùa đông qua đi, mùa xuân tới làm vạn vật giống như tỉnh dậy sau giấc ngủ dài.Đối với em, đẹp và vui nhất là những ngày tết đầu năm.Mùa xuân là mùa của những sắc màu.Màu xanh biếc của bầu trời, màu xanh non của cây cối đang đâm chồi, màu hồng rực rỡ của hoa đào, màu vàng tươi của hoa mai.Mỗi khi đi ngắm ngày xuân cùng gia đình, em lại cảm thấy trong lòng xôn xao.Đặc biệt nhất của ngày tết là em cùng bố mẹ về quê chơi. Em được tham dự nhiều ngày lễ Tết, được cùng bố mẹ ngắm chợ hoa, chơi các trò chơi dân gian cùng các bạn.. Em thấy đất nước mình đẹp nhất là khi tết đến, xuân về! Cảm xúc của em về mùa xuân – Bài làm 2 Khi mùa đông lạnh lẽo qua đi cũng là lúc mùa xuân mang sức sống tràn đầy trở lại. Bầu trời cao, trong xanh, chim én từ đâu bay về ngập trời báo hiệu ngày Tết đã tới. Em cảm thấy rất vui và háo hức.Đêm giao thừa em được cùng bố mẹ đi ngắm pháo hoa được bắn lên trời với nhiều hình dạng và màu sắc, rực rỡ vô cùng.Mùng 1 và mùng 2 tết em...

Em hãy viết một đoạn văn ngắn giới thiệu về tổ của em

Hình ảnh
Bài làm 1 Tổ em là tổ bốn thuộc lớp 3A. Tổ gồm có tám bạn. Tố trưởng là bạn Thục Linh, một người bạn dễ thương và học giỏi nhất tổ. Bảy bạn còn lại là: Nga, Hường, Liên, Thảo, Tuấn, Vương và em (tức Lê Tùng). Tổ chúng em là một tổ đoàn kết và có phong trào học tập sôi nổi nhất lớp, luôn được cô chủ nhiệm biểu dương. Đặc biệt, cả támbạn còn lại là: Nga, Hường, Liên, Thảo, Tuấn, Vương và em (tức Lê Tùng). Tổ chúng em là một tổ đoàn kết và có phong trào học tập sôi nổi nhất lớp, luôn được cô chủ nhiệm biểu dương. Đặc biệt, cả tám bạn trong tổ, bạn nào cũng là "diễn viên múa" của lớp. Hôm biểu diễn văn nghệ chào mừng ngày nhà giáo Việt Nam 20 – 11, tiết mục múa "Em đi học" của tổ đạt giải nhất toàn trường. Mọi người đều khen chúng em múa đẹp, múa dẻo, và hồn nhiên tươi trẻ nữa. Một tiết mục đặc sắc. Tổ bốn của em là thế đó. Em rất vui và tự hào về tổ em. Bài làm 2 Tổ hai của em được cô chủ nhiệm đánh giá là tổ học đều nhất lớp. Cả mười bạn, từ bạn Trung Đức tổ trưởng...

Viết thư cho anh trai của em

Hình ảnh
Tân An, ngày 20 tháng 10 năm 2005 Anh Hùng yêu quý của em! Lâu rồi, không nhận được thư anh, mẹ buồn và trách anh lắm đó. Mẹ bảo em viết thư cho anh đây. Dạo này, anh có khỏe không? Đã xong khóa tập luyện chưa anh? Còn bao lâu nữa thì được lên bờ. Lính Hải quân chắc vất vả lắm anh nhỉ? Ba mẹ và em đều khỏe. Mẹ nhắc anh hoài đó. Hễ mỗi lần nói chuyện về anh là mẹ lấy khăn lau nước mắt. Mẹ nói, mẹ thương anh nhất. Nhiều lúc, em ghen tị với anh và cho rằng anh đã giành hết tình thương của mẹ về cho mình. Mẹ cũng bảo, mẹ thương em nhất. Đúng không anh? Lúc nào, anh về nhất định, em sẽ bắt mẹ cân thử, xem anh hay em, bên nào mẹ dành tình cảm nhiều hơn, anh nhé! Em vẫn học bình thường, giúp mẹ được nhiều việc hợn: quét nhà, rửa chén bát, nấu cơm, nhặt rau…, việc gì em cũng làm được. Em đang tập làm đồ ăn để khi anh về, em sẽ đãi anh một bữa. Thế anh nhé! Em dừng bút đây. Anh nhớ viết thư về kẻo mẹ buồn. Em gái của anh

Viết một bức điện báo gửi về gia đình em

Hình ảnh
Họ tên địa chỉ người nhận: Lê Thị Hoàng Lan Số nhà 18A, hẻm Trâm Bầu, phường Phú Khương, Thị xã Bến Tre, tỉnh Bến Tre. Nội dung: Con đã đến nơi an toàn, sức khỏe tốt. Họ, tên, địa chỉ người gửi (cần chuyển thì ghi, không thì thôi) Họ, tên, địa chỉ người gửi (phần này không chuyển đi nên không tính cước, nhưng người gửi cần ghi đầy đủ, rõ ràng để bưu điện tiện liên hệ khi chuyển phát điện báo gặp khó khăn. Bưu điện không chịu trách nhiệm nếu khách hàng không ghi đủ theo yêu cầu). Trần Thị Ái Nguyệt Thành phố Vũng Tàu.

Viết về lợi ích của một loài cây mà em biết

Hình ảnh
Bài làm 1 (Cây đa – cây cho ta bóng mát) Dưới gốc đa này, người làng em đưa tiễn nhau đi xa, bịn rịn lưu luyến. Và cũng dưới gốc da này, người làng em thường dừng chân nghỉ lại sau buổi làm đồng. Những con trâu nằm hóng mát lim dim mắt, chậm rãi nhai làm phì ra hai bên mép những bọt bông trắng xốp. Ôi! Cây đa đầu làng, một hình ảnh gợi nhớ về quê hương, về cội nguồn trong tâm thức của những người con xa quê. Bài làm 2 (Cây tràm – cây cho gỗ và bóng mát) Giờ ra chơi, chúng em đến quây quần bên gốc tràm chuyện trò rôm rả. Thỉnh thoảng, vài chiếc bông tràm lẻ bạn rơi lác đác trên mái tóc tơ như làm duyên cho tụi trẻ chúng em. Có bạn nghịch ngợm hơn, ôm lấy gốc xoay vòng tròn, trông có vẻ thích thú lắm. Cũng dưới bóng râm của gốc tràm này bao nhiêu những trò chơi trẻ nhỏ diễn ra. Chỗ thì bắn bi, đá cầu… của lũ con trai, chỗ thì nhảy dây banh đũa… của cánh con gái. Gốc tràm như nơi tụ hội của các trò chơi của lũ trẻ. Chúng em rất thích cây tràm này vì tràm chẳng những cho chúng em bóng má...

Hãy kể về một người lao động trí óc mà em biết

Hình ảnh
I. HƯỚNG DẪN LÀM BÀI 1. Xác định đối tượng kể: Người đó là ai? Làm nghề gì? Quan hệ với em thế nào?. 2. Công việc hàng ngày của người đó? 3. Tinh thần, thái độ làm việc của họ? Sau khi trả lời những câu hỏi trên, em liên kết nội dung các câu trả lời lại, em sẽ có được bài văn thực hiện theo yêu cầu đề ra. II. NHỮNG BÀI THAM KHẢO Bài làm 1 Người mà em rất quý rất trọng và cũng rất gần gũi, đó là cô Lê Thi Thanh Xuân bác sĩ răng hàm mặt của bệnh viện Nguyễn Đình Chiểu. Bác sĩ Xuân là bạn thân của mẹ em từ hồi học phổ thông trung học cho đến giờ. Hai người làm hai nghề khác nhau. Mẹ em vào sư phạm, ra trường về nhận nhiệm sở ở trường Cao đẳng sư phạm của tỉnh, còn cô đi vào ngành y rồi về công tác ở tỉnh nhà. Hàm răng em đều và đẹp cũng nhờ cô Xuân chăm sóc thường xuyên. Cô là một người tận tụy trong công việc và rất thương bệnh nhân. Những khách hàng đến trồng răng làm hàm, nhổ, trám… cô đều khám rất kĩ càng và luôn tỏ thái độ nhã nhặn, lịch sự với khách. Cô cũng đã từng đi tu nghiệp ở...

Hãy nói về quê hương em hoặc nơi em đang ở

Hình ảnh
Bài làm 1 Lệ Thủy, đó chính là tên gọi của quê hương em, một vùng chiêm trũng nằm trên dải đất hẹp ven biển miền Trung, đẹp và trù phú lắm. Vào vụ Đông Xuân, chim én bay về đây nhiều vô kể, có những thửa ruộng cùng một lúc có đến hàng trăm con én chao liệng trên tấm thảm nhung xanh. Dọc những bờ ruộng, cò trắng đứng thành hàng, im phăng phắc. Nhưng chỉ cần nghe tiếng động nào đó như tiếng khua đuổi cá của dân chài lưới thì những chấm trắng ấy vội bốc mình lên không trung, dang rộng hai cánh, trôi thành từng đàn về tận tít trời xa… Đứng ở giữa cánh đồng vào thời điểm lúa đang thì con gái, mới thưởng thức được vẻ đẹp rất nên thơ của cánh đồng. Đẹp nhất là ngắm nhìn những đợt sóng lúa đuổi nhau vội vàng, nhấp nhô lên xuống, giống hệt như một tấm thảm nhung xanh mà ai đó đang tung lên hạ xuống. Người làng em đi xa, mỗi lần về quê, không ai không dừng lại để ngắm đồng lúa quê mình, để tìm lại ở đây những kỉ niệm của một thời thơ ấu: đẹp, hồn nhiên và ấm áp hương đồng. Bài làm 2 Em sinh r...

Tả một người phụ nữ mà em yêu quý

Hình ảnh
Bài làm Cô của hai anh em thằng Giang, thằng Quỳ được bà con làng xóm gọi là Cô Ba Chìa. Hai anh em nó mồ côi cả bố và mẹ. Cô nó nuôi hai anh em nó từ ngày tấm bé. Đi thanh niên xung phong 11 năm ở Trường Sơn, sau năm 1975 trở về quê, cô quá lứa lỡ thì, lại hay bị đau ốm nên không đi lấy chồng, ở vậy nuôi hai đứa cháu nhỏ mồ côi. Tả một người phụ nữ mà em yêu quý Cô Ba Chìa nay đã 46 tuổi, người gầy đen. Cô búi tóc. Mái tóc đã điểm bạc. Cô có đôi mắt rất sáng, giọng nói nhỏ nhẹ, dịu dàng. Ngoài tiền lương trợ cấp ít ỏi, cô trồng rau và bán rau để nuôi hai cháu ăn học. Cái quần đen, cái áo màu xanh đã bạc sờn, khi nào gặp, em cũng thấy cô Ba Chìa ăn mặc mộc mạc như thế. Cô thức khuya dậy sớm trồng rau, gánh rau ra chợ bán. Cô rất thương hai cháu. Cứ đến ngày rằm hằng tháng, cô Ba Chìa lại cho mỗi đứa 10.000 đồng để "nuôi lợn nhựa". Đầu năm học, dịp tết, cô mua sắm sách vở mới, cặp, ba lô mới, giày dép mới, mũ mới cho hai cháu. Thằng Giang học lớp Ba, thằng Quỳ học lớp Hai....

Viết thư cho bà nội của em

Hình ảnh
Mĩ Tho, ngày 20 tháng 10 năm 2005 Bà Nội kính yêu của cháu! Hơn một năm nay, cháu chưa được gặp bà. Cháu nhớ bà nhiều lắm, bà ạ! Tuần trước, gia đình cháu có nhận được thư cô Vân. Trong thư cô nói, bà bị ốm một tuần, không ăn uống gì được. Bô cháu lo lắm. Bô định cắt phép để về quê, thì hôm sau nhận được điện cô Vần báo tin:, "Bà đã đỡ, tuy chưa bình phục hẳn. Anh đừng lo". Thế là bô' cháu ở lại. Bố cháu nói: "Chắc bà bảo cô Vân điện cho bô', bảo bô" khoan về. Một lần về, một lần khó. Bà đã vào đây rồi nên bà biết. Hơn hai ngàn cây sô", đi lại vất vả nên bà thông cảm cho bô" đấy. Nhưng hè này, nhất định bô' sẽ đưa con về thăm nội". Thế là hè này, cháu lại được gặp bà, được bà hái cho những trái mãng cầu ngọt lịm, những trái bưởi Thanh Trà căng tròn như trái bóng nhựa giống hè hai năm trước, phải không bà? Bà ơi! Cháu nói gì lung tung quá mà quên hỏi thăm sức khỏe bà. Bà đã thực khỏe lại chưa hả bà? Bà ăn cơm có ngon miệng không? Bà đừ...

Tả lại con đường đến trường của em

Hình ảnh
Bài làm 1 Từ nhà đến trường em có thể đi qua nhiều ngả khác nhau nhưng em thích nhất vẫn là đi qua đoạn đường Nguyễn Du. Đoạn đường này ngắn và hẹp. Lòng đường được hàng me xanh rờn hai bên đường che mát. Buổi sớm em đi học các vòm me đan vào nhau tưởng như chúng chụm đầu trò chuyện. Những cành me thả lá xuống mặt đường tráng nhựa xám. Một lằn sơn vàng giữa lòng đường chia hai phần cho xe chạy ngược chiều nhau. Xe máy, xe đạp tấp nập trên mặt đường trơn bóng. Đến khúc có những ổ gà lồi lõm thì xe chạy chậm lại, bóp còi toe toe… Em và các bạn đi rất thoải mái trên lề đường tráng xi măng. Nhiều nhà cao tầng đẹp đẽ chen vai nhau đứng sừng sững. Đó là các cơ quan, cửa hàng. Đặc biệt, đoạn đường em đi qua có Bưu điện Thành phố lúc nào cũng có đông người ra vào nhận đồ, gửi hàng. Có lần, mẹ em đã đến đây nhận hàng, quà. Buổi sáng, em đi dạo. Lá me trút như mưa lên tóc, lên vai làm em rất thích. Vì đã đi lại nhiều lần nên đoạn đường này thật quen thuộc đối với em. Em nhớ từng viên gạch, từn...

Viết đơn xin nghỉ học

Hình ảnh
Loading... CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM Độc lập – Tự do – Hạnh phúc Gò Vấp ngày 17 tháng 1 năm 2014 ĐƠN XIN PHÉP NGHỈ HỌC Loading... Kính gửi: Cô giáo chủ nhiệm lớp 3A trường tiểu học Ngô Gia Tự. Em tên là: Hoàng Kiều Loan Học sinh lớp: 3A, Trường tiểu học Ngô Gia Tự Em làm đơn này xin phép cô nghỉ buổi học ngày thứ tư ngày 18 tháng 1 năm 2014. Lí do nghỉ học: bị bệnh đường ruột. Sau khi khỏi bệnh, em xin hứa sẽ chép bài và học bài đầy đủ. Ý kiến của gia đình học sinh Học sinh (Kí tên) Hoàng Kiều Loan đơn nghỉ học văn viết đơn nghỉ học viết đơn nghỉ học lớp 3 viết đơn xin nghỉ học

Tả một anh bộ đội mà em y��u quý

Hình ảnh
Bài làm Anh Dũng là con trai yêu quý của bác Hải. Sau khi tốt nghiệp trường Đại học Kĩ thuật Quân sự, anh Dũng ra công tác ở quần đảo Trường Sa với quân hàm Thiếu uý. Sau hai năm công tác ở đảo, anh được thăng quân hàm Trung uý, được về phép ba tuần. Anh sang nhà em chơi, biếu bố mẹ em một cân cá khô, món quà biển của lính đảo. Anh cho em một vỏ ốc biển bảy màu, rất đẹp. Tả một anh bộ đội mà em yêu quý Anh Dũng cao 1,7 mét, nặng 75 kg. Anh to khoẻ và hùng dũng. Cặp mắt anh sáng ngời, ngực nở, chân tay rắn chắc, màu da rám nắng như sơn mài. Anh bảo lính đảo phải khoẻ mới đương đầu được với sóng gió đại dương. Anh kể bao chuyện vui và lạ ở trên đảo: Có những con vích to và nặng hai, ba tạ; có những đàn chim vài nghìn con bay rợp trời; rồi chuyện đi tuần tra, đi câu cá, trồng rau xanh, đọc sách báo, gói bánh chưng trong dịp Tết… Đời lính đảo thật gian khổ và đáng tự hào. Chiều nay, em đi học về, mẹ cho biết anh Dũng đã ra đảo rồi, em nhớ anh nhiều quá.

Tả một người phụ nữ mà em yêu quý

Hình ảnh
Bài làm Cô của hai anh em thằng Giang, thằng Quỳ được bà con làng xóm gọi là Cô Ba Chìa. Hai anh em nó mồ côi cả bố và mẹ. Cô nó nuôi hai anh em nó từ ngày tấm bé. Đi thanh niên xung phong 11 năm ở Trường Sơn, sau năm 1975 trở về quê, cô quá lứa lỡ thì, lại hay bị đau ốm nên không đi lấy chồng, ở vậy nuôi hai đứa cháu nhỏ mồ côi. Tả một người phụ nữ mà em yêu quý Cô Ba Chìa nay đã 46 tuổi, người gầy đen. Cô búi tóc. Mái tóc đã điểm bạc. Cô có đôi mắt rất sáng, giọng nói nhỏ nhẹ, dịu dàng. Ngoài tiền lương trợ cấp ít ỏi, cô trồng rau và bán rau để nuôi hai cháu ăn học. Cái quần đen, cái áo màu xanh đã bạc sờn, khi nào gặp, em cũng thấy cô Ba Chìa ăn mặc mộc mạc như thế. Cô thức khuya dậy sớm trồng rau, gánh rau ra chợ bán. Cô rất thương hai cháu. Cứ đến ngày rằm hằng tháng, cô Ba Chìa lại cho mỗi đứa 10.000 đồng để "nuôi lợn nhựa". Đầu năm học, dịp tết, cô mua sắm sách vở mới, cặp, ba lô mới, giày dép mới, mũ mới cho hai cháu. Thằng Giang học lớp Ba, thằng Quỳ học lớp Hai....

Tả cái bảng lớp học của các em

Hình ảnh
Cho đến năm học này (2008), các lớp học trường em vẫn sử dụng bảng đen truyền thống. Cái bảng to và rộng độ hai chiếc chiếu cỡ lớn, được đóng vào giá gắn chặt vào bức tường trên cùng mỗi lớp học, phía bên trái bàn thầy, cô giáo. Một nửa bảng đen được kẻ ô vuông, để cô giáo dạy tập viết, tập vẽ cho chúng em. Lớp 2A của chúng em có tám tổ, mỗi tổ làm trực nhật một tuần. Tổ năm có sáu bạn. Hôm nào trực nhật, chúng em đi học sớm độ nửa giờ để quét lớp, để lau bảng. Bảng được lau sạch bằng giẻ ướt vắt khô, lau hai ba lần. Lau xong bạn Hương kiểm tra lại rất cẩn thận. Giờ học toán, chính tả, luyện từ…chúng em cảm thấy cái bảng lớp như có linh hồn, có sức hút kì lạ. Hằng trăm con mắt tuổi thơ theo dõi hàng chữ, con số bằng phấn trắng của cô giáo viết lên bảng đen. Cái bảng như luôn luôn nhắc chúng em phải chú ý, phải tập trung nghe lời cô giáo dạy bảo. Chúng em lớn lên từng giờ, từng ngày cùng với cái bảng đen thân quen của lớp mình. Cái bảng là tấm gương tâm hồn tuổi thơ chúng em. Nguồn E...

Tả cái bảng con của em

Hình ảnh
Vào đầu năm học mới, mẹ đã mua cho em rất nhiều đò dùng học tập: bút mực, bút chì, thước kẻ… và một cái bảng con thật xinh xắn nữa. Cái bảng của em được làm bằng gỗ, rất nhẹ. Bảng hình chữ nhật, chiều dài khoảng 30 cm, chiều rộng khoảng 25 cm. Bảng khoác chiếc áo màu đen bóng. Hai mặt bảng được kẻ những ô vuông đều đặn. Ơû một góc bảng có cái lỗ nhỏ để buộc vào góc bảng. Đầu dây còn lại em buộc cái khăn lau bảng được làm bằng những mảnh vải, màu sắc sặc sỡ. Mỗi khi viết, màu phấn trắng nổi lên trên nền bảng đen bóng. Em dùng khăn lau bảng xóa đi những dòng chữ đã viết, bảng lại trở về với chiếc áo thật đẹp của mình. Em rất thích cái bảng con của em. Bảng đã giúp em rất nhiều trong học tập. Em đã tập viết chữ, làm những phép toán và vẽ những bông hoa, những con vật… trên bảng theo yêu cầu của bài học. Cái bản con như người bạn thân thiết của em. Em luôn nâng niu, giữ gìn cẩn thận. Chính vì thế, em đã sử dụng từ đầu năm học đến nay mà trông nó vẫn còn như mới vậy. ...

Tả một cháu bé lần đầu tiên em mới gặp

Hình ảnh
Đề bài: Tả một cháu bé lần đầu tiên em mới gặp Bài làm Hôm ấy, trên đường đi học về qua Cống Trắng, em gặp một cháu bé trai đang lon ton chạy theo mẹ. Mẹ nó đi chậm lại, nó chạy vượt lên, rồi quay đầu, đứng lại nhìn mẹ mà cười. Tả một cháu bé lần đầu tiên em mới gặp Cháu bé vùng biển, trông rất rắn chắc, khoẻ mạnh. Cái đầu tròn, trán cao, cặp mắt mở to, đen nhánh. Chân tay mập mạp, cứng cáp, dẻo dai. Nó độ ba, bốn tuổi mà to khoẻ, nhanh nhẹn. Nghe em cất tiếng chào mẹ nó, bé ngước cặp mắt ngay thơ nhìn em. Rồi nó làm quen, nắm lấy tay em, vỗ vào ba lô đựng sách vở của em. Chị cho biết nó tên là Việt, hai mẹ con về làng Bằng quê ngoại. Khi em chào hai mẹ con chị, rẽ về làng, đứa bé giơ tay vẫy vẫy. Đi được một quãng ngắn, nó còn quay đầu lại nhìn em.

Tả bộ bàn ghế của tổ em

Lớp 2C của chúng em có mười bộ bàn ghế bằng gỗ tạp, đã cũ. Tất cả đều được sơn nâu, khá bóng và đẹp. Mỗi tổ có bốn học sinh được ngồi chung một bàn. Bàn, ghế nào cũng được đánh số, không thể lẫn lộn. Bộ bàn ghế số năm của tổ em được kê vào giữa, phía trong lớp học. Long, Việt, Nga và em cùng ngồi chung một bàn. Mỗi đứa có một giang sơn riêng. Ngăn bàn để cặp hoặc ba lô sách. Mặt bàn để sách vở, để dụng cụ học tập. Giờ chính tả, giờ tập viết, lúc nào chúng em cảm thấy vùng lãnh thổ của mình trên mặt bàn trở nên chật chội. Chúng em cố gắng giữ gìn không chạm khuỷu tay vào nhau làm ảnh hưởng đến chữ viết. Mặt bàn, mặt ghế lúc nào cũng sạch bong, gọn gàng, thứ tự, không lộn xộn. Chúng em cùng giao ước và thực hiện: giữ bàn ghế sạch không được viết, vẽ hoặc dùng dao nhọn khắc lên mặt bàn.

Tả một cụ già mà em biết

Hình ảnh
Bài làm Nhà em sống trong một con hẻm nhỏ, xung quanh là rất nhiều ngôi nhà của các cụ già. Tuy nhiên mỗi lần đi học ra ngõ, em vẫn thường chú ý đến hình ảnh của một cụ già ngồi bán xôi ở đầu ngõ. Cụ tên Tý, sống cách nhà em 3 nhà. Ngày nào em thấy cụ ngồi bán xôi đầu ngõ. Cụ Tý năm nay đã hơn 60 tuổi nhưng mái tóc của cụ bạc phơ, trắng như cước. Cụ búi tóc củ tỏi ở trên đầu, và quấn một chiếc khăn. Cụ bảo rằng tóc cụ thưa nên cụ buộc như thế này. Hằng ngày cụ ngồi bên một chiếc thúng thơm nức mùi xôi xéo, ngày ngày cụ dậy thật sớm để hông xôi mang bán cho mọi người để kiếm tiền trang trải cuộc sống cũng như giết thời gian. Hàm răng của cụ đã rụng đi mấy chiếc, cụ cứ nhai trầu chóp chép mỗi khi em đi qua. Hàm răng cụ đen nháy vì ngay xưa cụ ăn nhiều trầu. Tả cụ già – văn lớp 2 Đôi bàn tây gầy và xương, thi thoảng còn run run lên vì tuổi cao và sức yếu. Mắt cụ đã mờ đi, tuy nhiên vẫn có thể phân biệt được tiền mỗi khi khách trả. Mọi người vẫn luôn thích ăn xôi...